Sáng sớm hôm sau, Tống Thanh Vãn đã tới.
Trời vừa tờ mờ sáng, cô đã dẫn Lão Triệu cùng hai người nữa đến đứng trước cổng Thành Phố Thép, ngẩng đầu quan sát bức tường thành của căn cứ.
Cô nhìn rất lâu, thỉnh thoảng lại tán gẫu vài câu với các thành viên Đội Thiết Vệ bên cạnh, chủ yếu hỏi han về tình hình sinh hoạt hằng ngày.
Các thành viên Đội Thiết Vệ cũng không giấu giếm gì mấy câu hỏi bình thường này, có sao nói vậy, trả lời ngọn ngành.
Lâm Mặc vừa ăn sáng xong.
Lý Vũ Tình bưng ấm trà từ bếp đi ra, cất lời:
"Tống thủ lĩnh đến rồi, đang ở ngoài cổng thành đấy."
Lâm Mặc tự rót cho mình một tách trà rồi bảo:
"Vũ Tình, cô ra dẫn cô ấy vào đây đi."
Chẳng mấy chốc, Tống Thanh Vãn đã theo Lý Vũ Tình bước vào tầng một Phủ Thành Chủ.
Hôm nay Tống Thanh Vãn đã thay một bộ quần áo sạch sẽ, lớp bụi bẩn trên mặt cũng được rửa ráy cẩn thận, trông thanh tú hơn hẳn.
Đi theo sau cô là Lão Triệu. Gã dừng lại ở cửa chứ không bước vào trong, chỉ gật đầu chào Lâm Mặc.
Lâm Mặc chỉ vào chiếc ghế đối diện: "Ngồi đi, cô ăn sáng chưa?"
"Tôi ăn rồi." Tống Thanh Vãn ngồi xuống ghế, lưng thẳng tắp, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối.
Ánh mắt cô lướt qua cách bài trí trong phòng, cuối cùng dừng lại trên gương mặt Lâm Mặc.
Lâm Mặc nhìn cô, hỏi:
"Tiếp theo các cô có dự tính gì không?"
Tống Thanh Vãn im lặng chừng hai giây, sau đó đi thẳng vào vấn đề:
"Lâm thành chủ, tôi muốn hỏi một câu, Thành Phố Thép của anh có còn nhận thêm người không?"
Nghe Tống Thanh Vãn nói vậy, trong lòng Lâm Mặc khẽ động, nhưng bề ngoài vẫn thản nhiên đáp:
"Cô có ý gì đây? Tôi cứu mọi người, chứ không phải để thâu tóm các cô."
Hắn tựa lưng vào ghế, hai tay đan vào nhau đặt trước bụng, bình tĩnh nhìn cô.
Sắc mặt Tống Thanh Vãn hơi đổi, cô mím môi rồi nói:
"Lâm thành chủ, đây không phải là thâu tóm, mà là xin được thu nhận."
Cô ngừng một lát rồi nói tiếp:
"Tình hình của chúng tôi anh cũng thấy rồi đấy, cánh cửa sắt của hầm trú ẩn dưới lòng đất đã bị húc cho biến dạng, nếu cứ tiếp tục ở lại đó thì chẳng khác nào chờ chết."
"Hơn nữa căn cứ của chúng tôi cũng cạn sạch lương thực rồi, chỉ dựa vào việc ra ngoài tìm kiếm thì không thể nào nuôi nổi ngần ấy người. Trước khi các anh tới, chúng tôi đều phải ăn ngày một bữa để thoi thóp qua ngày."
Giọng cô trầm hẳn xuống:
"Tôi đã bàn bạc với mọi người rồi, nếu Lâm thành chủ không kham nổi số lượng lớn như vậy, chúng tôi có thể để một bộ phận gia nhập thôi cũng được."
Lâm Mặc nghe thế liền thở dài một tiếng:
"Vậy những người còn lại thì tính sao?"
Giọng Tống Thanh Vãn càng nhỏ hơn:
"Những người còn lại sẽ ở lại căn cứ cũ, sống được ngày nào hay ngày ấy, nếu không trụ nổi... thì đành trách số phận hẩm hiu thôi."
Ngón tay Lâm Mặc gõ nhẹ lên mép bàn hai cái như đang cân nhắc điều gì, sau đó hắn lên tiếng: "Tôi có thể cho tất cả mọi người gia nhập, nhưng chỗ tôi không nuôi kẻ rảnh rỗi."
"Chúng tôi không có vấn đề gì cả." Tống Thanh Vãn đáp không chút do dự.
Cô thậm chí còn chẳng đợi Lâm Mặc dứt lời đã buột miệng thốt ra.
Lâm Mặc nói tiếp:
"Những người cô dẫn tới bắt buộc phải đăng ký lập danh sách. Người già, trẻ em và người bị thương, căn cứ sẽ bảo đảm khẩu phần ăn cơ bản. Nhưng người trưởng thành khỏe mạnh thì hoặc là tham gia đội săn bắn, hoặc là vào Đội Xây Dựng, không có ngoại lệ."
Tống Thanh Vãn gật đầu: "Không thành vấn đề."
Thấy Tống Thanh Vãn nói vậy, Lâm Mặc liền đi thẳng vào vấn đề: "Trong hơn hai ngàn người đó của cô, có bao nhiêu người sở hữu chuỗi?"Tống Thanh Vãn nhìn Lâm Mặc, lên tiếng:
"Lúc tôi dẫn mọi người trốn khỏi Căn Cứ Số 09, cả căn cứ chỉ có mình tôi là người sở hữu chuỗi. Về sau có thêm mười mấy người nữa thức tỉnh, nhưng năng lực đều không mạnh."
Lâm Mặc nghe đến đây cũng lờ mờ đoán được. Nếu có nhiều người sở hữu chuỗi, họ đã chẳng bị vài trăm con thi quỷ chặn ngay trước cửa như thế.
Lâm Mặc đứng dậy, chìa tay phải ra: "Chào mừng gia nhập Thành Phố Thép."
Tống Thanh Vãn sững người. Có lẽ cô không ngờ Lâm Mặc lại đồng ý thu nhận họ dễ dàng đến thế.
Nhìn bàn tay Lâm Mặc đưa ra, cô ngẩn người mất hai, ba giây mới phản ứng lại. Tống Thanh Vãn vội đứng dậy, vẻ mặt mừng rỡ vươn tay ra nắm lấy tay hắn: "Lâm thành chủ, tôi thay mặt mọi người cảm ơn anh."
"Chưa cần vội cảm ơn đâu. Cô về tập hợp mọi người lại, hôm nay bắt đầu di dời luôn đi. Tôi sẽ bảo Chu Kiến Quốc sắp xếp chỗ ở cho các cô."
"Được, tôi đi sắp xếp ngay." Tống Thanh Vãn gật đầu rồi quay người bước ra ngoài.
Cuộc di dời được tiến hành ngay trong ngày hôm đó.
Cửa Nam của Thành Phố Thép mở rộng, đội Thiết Vệ dàn hàng cảnh giới ở hai bên. Phía Tống Thanh Vãn tuy có hơn hai ngàn người nhưng lại được tổ chức vô cùng bài bản, trật tự.
Cô giao cho Lão Triệu dẫn đoàn, chia thành từng đợt xuất phát theo đơn vị gia đình, dần dần chuyển từ hầm trú ẩn dưới lòng đất sang Thành Phố Thép.
Các gia đình đi cùng nhau, người lớn dắt tay trẻ nhỏ, thanh niên thì dìu đỡ người già.
Vương Cường dẫn đội Thiết Vệ sang phụ giúp chuyển đồ, nhưng thực ra cũng chẳng có mấy thứ để khuân vác. Dưới hầm trú ẩn nhiều nhất là người, chứ vật tư thì đã cạn sạch từ lâu rồi.
Tại cửa Nam Thành Phố Thép, Chu Kiến Quốc dẫn theo vài nhân viên thuộc phòng Quản lý Vật tư đứng ghi danh ngay cổng.
Tay lão cầm một cuốn sổ dày cộp, cứ mỗi hộ đi vào lại ghi chép một dòng.
Tên chủ hộ, số lượng thành viên, có người sở hữu chuỗi hay không, có ai ốm đau thương tật gì không.
Kế bên có người phụ trách phát thẻ phòng tạm thời.
Khi bước qua cổng thành, họ nhìn thấy những mảng hoa màu xanh mướt trải dài một vùng rộng lớn trong Khu Nông Điền.
Mọi người kinh ngạc đến mức không dám tin vào mắt mình, dừng hẳn bước chân, đứng đực ra nhìn chằm chằm vào những thửa ruộng hồi lâu. Thậm chí có người còn tự tát mình một cái rõ kêu để xem bản thân có đang nằm mơ hay không.
Tát xong, người đó xoa xoa gò má, quay sang nói với người bên cạnh: "Thật này, không phải mơ đâu."
Người bên cạnh không cười, nhưng vành mắt đã đỏ hoe.
Sau khi mọi người vào thành, Chu Kiến Quốc dẫn họ đến Khu Dân Cư theo khu vực đã phân chia từ trước.
Ở đó đã dọn trống sẵn mấy dãy nhà.
"Hai người một phòng, ai có trẻ nhỏ đi kèm có thể đăng ký ở riêng!"
Chu Kiến Quốc đứng ở lối vào Khu Dân Cư, cầm danh sách trên tay đọc tên từng người một.
"Hôm nay mọi người cứ dọn vào ở trước, ngày mai hãy đến phòng Quản lý Vật tư để nhận khẩu phần ăn cơ bản."
Đám đông im lặng xếp hàng, lần lượt đi vào căn phòng đã được phân bổ.
Không ồn ào, cũng chẳng có chút tranh giành nào.
Những người được chia phòng đẩy cửa bước vào, nhìn thấy chiếc giường gỗ cùng chăn nệm bên trong liền tiến đến sờ thử. Lúc ngẩng đầu lên, khóe mắt họ đã ươn ướt.
Đó là một người đàn ông chừng hơn bốn mươi tuổi, râu ria lởm chởm, trên mặt có một vết sẹo cũ. Bàn tay chạm vào giường của gã khẽ run lên.
"Đây là của chúng ta sao?" Giọng gã ngập ngừng, không dám chắc chắn.
"Là của mọi người đấy." Chu Kiến Quốc đứng ngoài cửa, cất giọng quả quyết.
"Ở Thành Phố Thép, căn cứ sẽ không để bất kỳ ai phải chịu thiệt thòi."
Đêm hôm ấy, toàn bộ đoàn người hơn hai ngàn một trăm người của Tống Thanh Vãn đã vào thành trọn vẹn và được an bài chu đáo.
Sáng sớm hôm sau, Tống Thanh Vãn lại tìm đến Phủ Thành Chủ.Lâm Mặc đang ăn sáng, trên bàn vẫn chỉ có một bát cháo và một đĩa dưa muối.
Thấy cô đến, hắn cũng không đứng dậy mà chỉ tay vào chiếc ghế đối diện: "Cô đến có việc gì thế?"
Tống Thanh Vãn ngồi xuống đối diện Lâm Mặc. Hôm nay cô mặc một bộ đồ vải xám, tay áo xắn lên tận cẳng tay, để lộ cổ tay săn chắc.
"Người của tôi đều đã được sắp xếp ổn thỏa rồi. Tôi sang tìm anh là muốn xin gia nhập đội Thiết Vệ."
Lâm Mặc đặt đũa xuống, nhìn cô: "Gia nhập đội Thiết Vệ á?"
Tống Thanh Vãn ngả lưng vào ghế, dáng vẻ thả lỏng hơn hôm qua một chút, nhưng ánh mắt vẫn rất nghiêm túc.
"Đúng vậy, tôi muốn gia nhập đội Thiết Vệ để đi giết quỷ dị."
Lâm Mặc nhìn cô vài giây rồi mỉm cười nói: "Muốn gia nhập đội Thiết Vệ thì cô cứ đi tìm Vương Cường, gã sẽ sắp xếp cho. Hiện tại gã là đội trưởng đội Thiết Vệ, việc chiêu mộ, huấn luyện hay đi làm nhiệm vụ đều do gã quản lý."
Tống Thanh Vãn nghe Lâm Mặc nói vậy liền đứng dậy đi tìm Vương Cường ngay.
Cô rời đi rất dứt khoát, không chút do dự.
Nhìn theo mà Lâm Mặc nghệt cả người, trong lòng không khỏi thầm nghĩ:
"Quân nhân ai cũng dứt khoát thế này à?"
Ngay chiều hôm đó, Tống Thanh Vãn đã gia nhập đội Thiết Vệ, Vương Cường giao cho cô dẫn dắt một tiểu đội.
Tiểu đội gồm bảy người, toàn là thành viên cũ của đội Thiết Vệ. Ngay chiều hôm ấy, Tống Thanh Vãn đã dẫn họ ra khỏi thành, đi lượn một vòng trong phạm vi năm dặm. Trước khi trời tối, cả đội trở về, còn mang theo xác ba con thi quỷ.
Những ngày tiếp theo, mọi hoạt động của Thành Phố Thép đều diễn ra bình thường.
Những người mới đến cũng dần thích nghi với cuộc sống ở căn cứ.
Có người gia nhập đội xây dựng, có người lập đội đi săn ra khỏi thành, cũng có người sang khu nông điền phụ giúp.
Chỗ Phương Tình, số lượng cây con của cây Huyết Phách ngày càng nhiều, hiện đã có mười lăm cây. Sáu cây trồng đợt đầu đã cao hơn đầu người, chỉ vài ngày nữa là có thể ra quả.
Hôm nay, với sự gia nhập của hơn hai ngàn người, Thành Phố Thép trở nên rất náo nhiệt.
Lúc chập tối, từ phía khu dân cư vọng lại tiếng cười đùa của trẻ nhỏ.
Có người nhóm lửa nấu ăn ngay bãi đất trống, nồi cháo gạo sôi sùng sục, hương thơm bay đi rất xa.
Lâm Mặc đứng trên tầng hai Phủ Thành Chủ, quan sát căn cứ lúc này.
Từ góc độ của hắn nhìn sang, mảnh đất được tường thành bao quanh đã chật ních, khu dân cư kín chỗ người ở.
Với sự gia nhập của hai ngàn người này, Thành Phố Thép bắt đầu có vẻ hơi chật chội rồi.



